Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

5 anh em trai lấy một vợ

Lấy cả những người anh em trai nhà chồng là tục lệ đã có từ lâu đời tại một ngôi làng ở Ấn Độ. 




Rajo Verma và 5 người chồng của mình. Ảnh: Cover Asia Press
Rajo Verma, 21 tuổi, sống trong một túp lều với năm anh em trai ở thành phố Dehradun, phía bắc Ấn Độ. Mỗi đêm cô ngủ với một trong số họ, vì thế nên cô thậm chí không biết ai là cha ruột của con trai mình.
"Ban đầu tôi thấy cũng hơi kỳ lạ. Nhưng tôi không yêu ai hơn ai cả", The Sun dẫn lời bà mẹ trẻ cho biết.
Trong khi đó, chồng cô, anh Guddu, người đã cưới Verma về làm vợ, thì khẳng định: "Cả 5 anh em tôi đều quan hệ tình dục với cô ấy, nhưng tôi không thấy ghen tị. Chúng tôi là một gia đình lớn hạnh phúc".
Guddu và Verma trở thành vợ chồng sau khi tổ chức một đám cưới theo phong cách Hồi giáo cách đây 4 năm và chỉ Guddu mới là người chồng chính thức và duy nhất của Verma kể từ đó đến nay. Tuy nhiên theo tục lệ của làng thì Verma cũng sẽ phải lấy cả các anh em trai của chồng là Bajju, 32 tuổi, Sant Ram, 28 tuổi, Gopal, 26 tuổi, và Dinesh - người vừa trở thành người chồng mới nhất hồi năm ngoái khi anh này đủ 18 tuổi.


Gia đình họ sống chung trong một túp lều ở phía bắc Ấn Độ. Ảnh: Cover Asia Press
Người anh trai cả Bajju cho biết: "Tôi xem cô ấy như vợ mình và ngủ cùng cô ấy như các anh em trai của tôi". Hàng ngày, Verma nấu nướng, dọn dẹp và chăm sóc cậu con trai 18 tháng tuổi trong khi 5 anh chồng của cô ra ngoài làm việc kiếm tiền.
Khi được hỏi về suy nghĩ của mình đối với tập tục kỳ lạ, gọi là tục đa phu, Rajo Verma nói: "Trước đây mẹ tôi cũng kết hôn với ba anh em trai. Vì thế khi lấy chồng, tôi phải chấp nhận và xem cả mấy anh em trai nhà anh ấy là chồng mình. Mỗi đêm tôi ngủ lần lượt với một người. Chúng tôi không có giường và chỉ trải chăn ra sàn mà thôi".
Verma cũng khẳng định cô được những người chồng chăm sóc và yêu thương nhiều hơn những người vợ khác. 

Hướng Dương

Hàng nghìn tỷ đồng trôi dạt xứ người

Dự kiến phá sản trong năm 2013 theo đề án tái cơ cấu tổng công ty mẹ, Vinashinlines vẫn còn gần 10 con tàu vất vưởng ở nước ngoài, cùng với đó là số phận của hàng trăm thủy thủ.
Theo Cục Hàng hải, tính đến cuối tháng 1/2013, đội tàu của Công ty Vận tải viễn dương Vinashin (Vinashinlines) có 7 chiếc nằm trong danh sách neo đậu dài ngày ở nước ngoài (chiếc lâu nhất từ năm 2007). Tổng trọng tải của những con tàu này lên tới hơn 210.000 tấn, chiếm 3% tổng năng lực đội tàu quốc gia.
Mặc kẹt cùng 7 con tàu là khoảng 100 thủy thủ, đang phải tồn tại trong cảnh thiếu nhiều điều kiện sinh hoạt tối thiểu tại nước ngoài, bị nợ lương nhiều tháng (có người lên tới 18 tháng). Phía doanh nghiệp cho biết sinh hoạt phí của các thuyền viên hiện đã được đảm bảo nhưng chuyện nợ lương chỉ có thể được giải quyết sau khi những khối tài sản nghìn tỷ dưới đây được giải quyết.

1. Tàu Hoa Sen
Tàu Hoa Sen neo tại vịnh Cam Ranh trước thời điểm khởi hành sang Trung Quốc. Ảnh: Mỹ Giang
- Vị trí neo: Nhà máy Zhoushan, Chiết Giang, Trung Quốc
- Thời gian neo: 24/1/2011
- Số thủy thủ còn lại trên tàu: 9
Con tàu "tai tiếng" được Vinashin mua năm 2007 với giá 60 triệu euro (tương đương gần 1.300 tỷ đồng theo tỷ giá lúc bấy giờ), với mục tiêu ban đầu là khai thác tuyến vận tải - du lịch đường biển Bắc Nam. Tuy nhiên, sau khoảng 40 chuyến hải hành "toàn lỗ", Vinashin đã cho dừng khai thác con tàu này.
Được biên chế trong đội tàu của Vinashinlines, khi công ty này được chuyển giao cho Vinalines, tàu Hoa Sen cũng được bàn giao theo. Tuy nhiên, việc đổi chủ không giúp con tàu này "đổi vận". Cho đối tác ngoại thuê định hạn tàu với mức phí 16.500 USD một ngày, nhưng sau nhiều rắc rối, đối tác này đã "bỏ của chạy lấy người", khiến con tàu đóng năm 2001 một lần nữa phải nằm trôi nổi tại Trung Quốc.
Theo thủy thủ đoàn, trên tàu hiện còn 9 thuyền viên, đang sinh hoạt trong cảnh thiếu thốn, bị chậm sinh hoạt phí và nợ lương nhiều tháng. Phía doanh nghiệp cho biết chuyện chậm tiền ăn, tiền nước, tiền dầu của thuyền viên hiện đã được giải quyết (do có nguồn hỗ trợ), nhưng tiền nợ lương chỉ có thể giải quyết khi còn tàu được phá dỡ hoặc bán cho chủ mới.
2. Tàu Sea Eagle
Tàu Sea Eagle đang nằm bất động tại Chiết Giang, Trung Quốc. Ảnh: Thuyền viên cung cấp
- Vị trí neo: Chiết Giang, Trung Quốc
- Thời gian neo: 28/2/2008
- Số thủy thủ còn lại trên tàu: 9
Đóng năm 1981 tại Nhật, Sea Eagle là con tàu nằm "liệt" lâu nhất tại nước ngoài của Vinashinlines hiện nay. Hiện con tàu có trọng tải hơn 65.000 tấn này đang được trông giữ bởi 9 thủy thủ trong điều kiện thiếu nhiên liệu, lương thực "Có lúc, các thủy thủ phải bơi vào bờ lấy rau dại trước sự ngạc nhiên và thương hại của người dân địa phương", một thuyền viên chia sẻ. Anh này cũng cho biết khoản nợ chi phí bảo trì sửa chữa hiện đã vượt qua giá trị của tàu.
3. Tàu Diamond Way
Tàu Diamond Way đang nằm bất động tại UAE Ảnh: Marinetraffic
- Vị trí neo: Cảng Jabel Ali, Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất
- Thời gian neo: 30/10/2012
- Số thủy thủ còn lại trên tàu: 19
Treo cờ Panama, con tàu của Vinashinlines được đóng năm 1988 tại Nhật với trọng tải 13.266 tấn. Diamond Way đã neo tại cảng Jabel Ali thuộc Các tiểu vương quốc Ả rập thống nhất (UAE) từ tháng 10/2012. Trước đó, tàu bị một nhà cung cấp bắt giữ tại cảng Ấn Độ do nợ tiền dầu.
Hiện trên tàu còn 19 thủy thủ với điều kiện sinh hoạt tương đối khá hơn các đồng nghiệp sau khi được cơ quan ngoại giao Việt Nam can thiệp, giúp đỡ. Trước đó, các thủy thủ trên tàu Diamond Way được coi là người khởi động cho làn sóng "kêu cứu" của thủy thủ Vinashinlines, sau khi cho rằng mình bị bỏ rơi trong điều kiện thiếu thốn ở nước ngoài.

4. Tàu New Horizon
Còn 20 thuyền viên đang bị mắc kẹt cùng con tàu New Horizon tại Pakistan. Ảnh: Thủy thủ đoàn cung cấp
- Vị trí neo: Karachi, Pakistan
- Thời gian neo: 25/8/2012
- Số thủy thủ còn lại trên tàu: 20
New Horizon cũng có quốc tịch Panama được đóng tại Nhật Bản từ năm 1986. Đây là loại tàu chở hàng tổng hợp có trọng tải 9.606 DWT. Tháng 7/2012, tàu New Horizon xuất phát từ Quảng Ninh đi Donghae (Hàn Quốc) - Vladivostock (Nga) - Akita (Nhật Bản) - Manila (Philippines) và khi đến Karachi (Pakistan) hồi tháng 11/2012 thì bị bắt giữ. Nguyên nhân là Vinashinlines chưa trả nợ được cho các đối tác cũng như tranh chấp liên quan đến hàng hóa. Hiện còn 20 thuyền viên đang bị mắc kẹt tại đây.
5. Tàu New Phoenix
Tàu New Phoenix. Ảnh: Marinetraffic
- Vị trí neo: Đại Liên, Trung Quốc
- Thời gian neo: 9/2012
- Số thủy thủ còn lại trên tàu: 15
New Phonenix có trọng tải 9.606 DWT mang quốc tịch Panama. Con tàu đang nằm bất động tại Đại Liên, Trung Quốc từ tháng 9/2012. 15 thuyền viên của tàu New Phoenix cho biết đang phải vật lộn trong tình trạng thiếu thốn mọi thứ, không nổ được máy do thiếu nhiên liệu. "Có lúc các thủy thủ phải lặn xuống biển cạy những con hàu bám vào tàu để nấu cháo duy trì sự sống", thuyền viên cho biết.
Tuy vậy, theo thông tin từ phía Vinashinlines, đây là con tàu đang có nhiều hy vọng được giải quyết nhất, do doanh nghiệp đã tìm được đối tác và tiến hành thủ tục bán trong vài ngày tới.
6. Tàu Cái Lân 4
Tàu Cái Lân đang bị mắc kẹt tại Ấn Độ. Ảnh: Thủy thủ đoàn cung cấp
- Vị trí neo: Ấn Độ
- Thời gian neo: 1/2012
- Số thủy thủ còn lại trên tàu: 22
Tàu bị bắt giữ tại cảng Kolkata, Ấn Độ từ tháng 1/2012 và 22 thuyền viên đang mắc kẹt tại đây. Tòa án Ấn Độ bắt giữ tàu Cái Lân 4 với lý do Vinashinlines nợ tiền một nhà cung cấp dầu tại Singapore. Thủy thủ đoàn cho biết đã nhiều lần liên lạc về Việt Nam, yêu cầu Vinashinlines giải quyết nhưng chưa nhận được hỗ trợ. Cái Lân 4 có trọng tải 8.732 DWT là con tàu duy nhất trong số 7 tàu được đóng tại Việt Nam năm 2006.
7. Tàu Hoàng Sơn 28
- Vị trí neo: Ấn Độ
- Thời gian neo:
- Số thủy thủ còn lại trên tàu:
Hoàng Sơn 28 là tàu chở hàng tổng hợp, được đóng năm 1980 tại Nhật Bản. Tàu có trọng tài 31.503 DWT. Đây cũng là con tàu ít thông tin nhất trong số 7 tàu mắc kẹt của Vinashinlines. Tuy vậy, trao đổi với VnExpress.net, một lãnh đạo của Vinalines cho biết con tàu này hiện vẫn có thế "nhúc nhắc hoạt động" tại Ấn Độ chứ không phải "nằm im" như 6 tàu còn lại.
Theo đề án tái cơ cấu Vinalines vừa được Thủ tướng chấp thuận, Vinashinlines sẽ được cho phá sản trong năm 2013. Để thực hiện quá trình này, doanh nghiệp cũng đã có nhiều văn bản đề xuất hướng xử lý tài sản, trong đó có các con tàu neo đậu lâu ngày tại nước ngoài, theo hướng bán hoặc phá dỡ. Trong khi đó, theo nguồn tin từ Bộ Giao thông Vận tải, việc bán tàu sẽ phải hoàn thành trước tháng 6 năm nay, theo chỉ đạo của Chính phủ. Phía Vinalines cũng cho biết quá trình tìm kiếm đối tác đang được xúc tiến và có nhiều hy vọng.


 

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

Phan Thị Lý tái xuất sau khi sinh con

Top 5 Hoa hậu Thế giới người Việt 2010 e ngại trước ống kính bởi cô vẫn chưa lấy vóc dáng thon thả của thuở son rỗi. 

Cuối tuần qua, Phan Thị Lý đã cùng cô bạn thân Vũ Thu Hà, top 10 Hoa hậu Việt Nam 2010 đi shopping. Đây là lần đầu tiên, người đẹp gốc Thanh Hóa tái xuất sau khi sinh con trai vào ngày 5/11 năm ngoái.
Phan Thị Lý hân hoan khoe, con trai đầu lòng của cô đã được 4 tháng tuổi, rất kháu khỉnh và ngày một lớn nhanh. Cậu bé được đặt tên là Lê Minh (tên thân mật là Milo).
Lúc mang bầu, top 5 Hoa hậu Thế giới người Việt 2010 tăng 10 kg. Sau khi sinh con, cô ăn uống đầy đủ để nuôi con nên vẫn chưa lấy lại vóc dáng thanh mảnh ngày nào.
Khi được hỏi về việc tái xuất sàn diễn thời trang, người đẹp cho biết, cô chưa có ý định sẽ trở lại với nghề nghiệp bởi muốn dành toàn bộ thời gian chăm sóc con trai.
Ông xã Phan Thị Lý, doanh nhân Lê Quang Trung (hơn cô 17 tuổi) là Phó tổng giám đốc một ngân hàng lớn ở Việt Nam. Cả hai kết hôn vào tháng 5/2012.
Khi con trai đã đủ cứng cáp, Phan Thị Lý mới dành nhiều thời gian để gặp bạn bè, trong đó có người đẹp Vũ Thu Hà. Cả hai đã đi mua sắm vui vẻ và trò chuyện nhiều về cuộc sống. Phan Thị Lý cũng chúc mừng bạn thân Vũ Thu Hà khi cô sắp kết hôn với bạn trai.

Lan Phương: “Không ngại tiềm lực kinh tế của Lý Nhã Kỳ”

Diễn viên Lan Phương của bộ phim “Cô gái xấu xí” đã từng là bạn học cùng lớp với Lý Nhã Kỳ thời cấp II, trường PTTH Nguyễn An Ninh (thành phố Vũng Tàu), và họ cũng từng học múa với nhau tại nhà Thiếu nhi Vũng Tàu, từ khi còn nhỏ.
>> Maya: Từ người mẫu 'bưng mâm' thành ngôi sao mới

>> Khởi My: 'Thích được giả Mỹ Tâm nhất'
>> Quyền lực diva: Ở đâu ra và đi đâu?
>> Angela Phương Trinh đưa đón 'bạn trai' bằng xế hộp 2 tỷ

>> Showbiz Việt: Thời của ảnh nude và clip sex đã hết?

Lý do nào khiến bạn đủ tự tin để ứng cử vào vị trí Đại sứ Du lịch Việt nam trong nhiệm kỳ mới?
Từ khi còn nhỏ, tôi đã rất đam mê du lịch. Với cá nhân tôi, du lịch là những chuyến đi chất chứa đầy những điều thú vị để ta có thể khám phá. Tôi đã tham gia nhiều chuyến đi, đã tham gia nhiều cuộc giao lưu văn hóa, đã đứng trước bạn bè thế giới để quảng bá về đất nước Việt Nam… Vì thế, tôi nghĩ, vị trí Đại sứ Du lịch sẽ giúp tôi có cơ hội để được đi nhiều hơn, học tập nhiều hơn và được quảng bá về đất nước nhiều hơn.
Thêm nữa, tôi cũng nhận được rất nhiều sự ủng hộ từ bạn bè mình, họ động viên tôi, cổ vũ tôi, để tôi thêm vững tin, nộp hồ sơ ứng cử Đại sứ Du lịch Việt Nam.
 
Lan Phương sinh ngày 5/3/1983. Cô tốt nghiệp khoa Kinh tế đối ngoại Đại học
Ngoại thương TpHCM. Sau đó, cô tốt nghiệp Cao đẳng Sân khấu Điện ảnh.
Bất kỳ ai khi ứng cử vào vị trí Đại sứ Du lịch Việt Nam cũng sẽ bị đặt lên bàn cân với… Lý Nhã Kỳ. Cô ấy xinh đẹp, nhiệt tình, mối quan hệ rộng rãi và đặc biệt có tiềm lực kinh tế vững mạnh. Chính những yếu tố đó đã giúp Lý Nhã Kỳ có được gần 90% số phiếu ủng hộ từ truyền thông. Lan Phương có chịu sức ep từ “sức mạnh” của Lý Nhã Kỳ?
Tôi không chịu bất kỳ sức ép nào. Có thể, tôi không có tiềm lực kinh tế như Lý Nhã Kỳ. Có thể, tôi không có những điều mà cô ấy có. Nhưng tôi nghĩ, mỗi người sẽ có thế mạnh riêng của mình.
Tôi sẽ không nghĩ đến những thế mạnh của cô ấy để tự tạo sức ép cho mình. Tôi chỉ nghĩ, ai cũng có những điều để tôi học hỏi. Tôi học hỏi, tôi nỗ lực để cảm thấy rằng, mình có thể sẽ còn làm được tốt hơn.
Khi diễn viên Lan Phương ứng cử Đại sứ Du lịch cũng có ý kiến cho rằng, vị trí này đang là tâm điểm chú ý của dư luận, tự ứng cử cũng có nghĩa muốn tên tuổi mình được chú ý hơn, được nhắc đến hơn?
Thực sự, tôi không biết việc tìm kiếm một Đại sứ Du lịch lại đang là tâm điểm chú ý. Tôi quá bận và gần như không có thời gian đọc báo. Tôi chỉ nghe thông tin qua bạn bè, và được biết, Lý Nhã Kỳ vừa xin rút tên khỏi danh sách ứng cử. Vì thế, tôi nghĩ đến việc, sẽ ứng cử để tìm kiếm cơ hội cho mình, như đã nói trên.
 
Lan Phương từng lại Đại sứ Hòa bình của Việt Nam tại Fukuoka- Nhật Bản
Tại sao bạn không ứng cử khi Lý Nhã Kỳ chưa rút tên khỏi danh sách?Liệu, có phải vì bạn lường trước được “sức mạnh” của Lý Nhã Kỳ?
Không hẳn. Tôi đã từng nghĩ đến nhiều lần. Tuy nhiên, tôi không biết bắt đầu từ đâu, không biết thủ tục gửi hồ sơ như thế nào, danh sách đăng ký ra sao… Phần nữa vì quá bận, công việc cứ cuốn tôi đi, nên bao lần nghĩ đến rồi lại lỡ mất. Ngay cả hiện tại tôi cũng đang rất bận, tôi vừa tham gia ghi hình chương trình truyền hình thực tế, vừa làm MC, vừa tập luyện chuẩn bị cho Bước nhảy hoàn vũ… Nhưng, tôi đang hỏi thủ tục để nộp hồ sơ ứng cử.
Khi Lý Nhã Kỳ rút tên khỏi danh sách ứng cử, nhiều người thấy… tiếc nuối, bởi ngoài tiềm lực kinh tế, mối quan hệ với các tỷ phú, cái tên Lý Nhã Kỳ còn đầy sức hấp dẫn với truyền thông. Lan Phương chưa bao giờ là cái tên “nóng” trên báo chí, có thể vì thế, cái tên Lan Phương sẽ không đủ sức thuyết phục với dư luận để trở thành Đại sứ Du lịch. Bạn đã nghĩ đến “kịch bản” này?
Tôi chưa bao giờ là người thích sự ồn ào. Tôi chỉ thích được làm những công việc mà mình say mê, và việc ứng cử để trở thành một Đại sứ Du lịch cũng không nằm ngoài mục đích này.
Quyết định cuối cùng như thế nào, tôi sẽ đợi.
 
"Tôi ứng cử Đại sứ Du lịch vì niềm yêu thích, đam mê của mình, nên không chịu
bất kỳ sức ép nào, và không sợ bị so sánh với ai"
 
Chưa bao giờ là người thích sự ồn ào, nhưng có thể, chỉ riêng việc bạn nộp hồ sơ ứng cử vị trí Đại sứ Du lịch đã gây ồn ào, ồn ào hơn nhiều công việc của một diễn viên bạn đã làm bao nhiêu năm nay…
Đó là điều tôi không hề biết. Mục đích những công việc của tôi từ xưa nay tới nay không hướng tới sự ồn ào, ầm ĩ. Sau bộ phim Cô gái xấu xí, tôi nhận được nhiều lời mời đóng phim, nhưng tôi đã bỏ hết để sang Nhật 2 tháng. Hay hành trình tham gia tàu sinh viên Đông Nam Á kéo dài nhiều tháng trời cũng khá lặng lẽ, thậm chí không có tiền, nhưng tôi đã nhận lời và từ chối nhiều hợp đồng đóng phim khác.
Tôi nghĩ, mỗi người có cách sống khác nhau, có cách làm việc khác nhau. Có nhiều con đường để đi đến thành công cuối cùng.

Yêu và ghét

Chào các bạn!
Lâu rồi, Mập tui mới lại đăng đàn trò chuyện cùng các bạn yêu dấu. Chẳng qua dạo này ý tưởng viết lách bị “mài mòn” đôi chút nên cũng chưa có dịp hàn huyên cùng các bạn. Thôi thì hôm nay Mập quay lại và hứa hẹn sẽ rộn ràng hơn xưa. Quyết định dzậy nha!
Mấy bữa nay. Showbiz lại ồn ào chuyện Lý Nhã Kỳ xin rút khỏi ứng cử Đại sứ Du lịch Việt Nam. Đáng lẽ chuyện ai là Đại sứ có lẽ cũng đã có câu trả lời nhưng Mập tui chỉ bức xúc trước nhiều ý kiến chê bai, thậm chí mạt sát, người đẹp họ Lý.

Có thể về phương diện hình ảnh với công chúng, Lý Nhã Kỳ bị dính “phốt” người đẹp nhiều scandal khiến nhiều người có cái nhìn ác cảm với cô. Từ đó mọi chuyện dính đến Lý Nhã Kỳ đều được “quy chụp” là cố tình gây sốc, tạo chú ý. Riêng với Mập tui, chuyện cô ấy ra sao, làm gì… không quan trọng bằng cô ấy đã làm thế nào với nhiệm kỳ Đại sứ Du lịch của mình mà thôi. Nói thật, nếu tìm một người hoàn hảo mọi phương diện, chắc là “nhiệm vụ bất khả thi”, vì ai cũng nghĩ không ai hoàn hảo bằng… mình. Thật sự mà nói, Lý Nhã Kỳ có mối quan hệ tốt với các nhân vật thuộc hàng tai to mặt lớn trong chính trường cũng như giới nghệ thuật các nước. Mà theo Mập, đây là tiêu chí quan trọng mà người lãnh nhiệm vụ quảng bá du lịch Việt cần có. Nhưng ít ai biết rằng, trong suốt nhiệm kỳ của mình, Lý Nhã Kỹ cũng đã bỏ ra không ít công sức lẫn vật chất, có mặt khắp nơi để bạn bè năm châu biết đến hình ảnh Việt Nam nhiều hơn.
Nhiều ý kiến cho rằng, Lý Nhã Kỳ “lợi dụng” chức danh Đại sứ để mưu cầu nổi tiếng, phát triển sự nghiệp… sắp tàn trong làng showbiz cũng như làm bàn đạp để “tấn công” qua kinh doanh. Hãy nhìn xa vấn đề một chút, ngay cả Mập khi làm điều gì cũng suy tính thiệt hơn, lợi hại cho mình. “Có qua có lại”, chẳng phải ông bà chúng ta đã đúc kết thế sao!? Quan trọng ở đây, Mập thấy Lý Nhã Kỳ làm được rất nhiều, khi cô có mặt khắp thế giới để giới thiệu một đất nước Việt Nam hiện đại. Thế thì nhiều người vẫn còn lăn tăn điều gì? Có ai ngu dại mang tiền của, sức lực ra cống hiến để rồi nhận lại toàn cay đắng không? Việc Lý Nhã Kỳ “giận dỗi” xin rút đơn ứng cử cũng là kết quả được biết trước.
Từ chuyện Lý Nhã Kỳ, mới thấy sự yêu ghét của nhiều người quả thật vô cùng “vi diệu”. Chỉ cần một lần “Nhìn thấy ghét”, bảo đảm nhân vật ấy khó có đất sống vì rõ ràng xu hướng chạy theo số đông rất được ưa chuộng với người hâm mộ Việt. Nhiều nghệ sĩ bị ghét mà không hiểu tại sao, cho dù họ muốn cải thiện hình ảnh đến đâu đều bị quy chụp “Giả tạo, làm màu”. Và đa phần trong số đám đông ghét đó, nguyên nhân vì sao có ác cảm với nghệ sĩ, cuối cùng cũng chỉ là: “Tại nhìn thấy ghét”!
Hay mới nhất là chàng trai bước ra từ The Voice Việt 2012, Bùi Anh Tuấn, anh chàng ca sĩ trẻ đang sở hữu một lượng fan khổng lồ. Trong khi đó, lượng anti-fan cũng nhiều không kém và càng ngày càng tăng. Bùi Anh Tuấn không những chịu “búa rìu” dư luận mà còn bị chống đối thật ngoài đời khi anh bị thương bởi một anti-fan ném đá lên sân khấu trúng chân. Lúc này, mọi chuyện đã không còn ảo nữa, bắt đầu chuyển sang thật rồi. Mập lo ngại chuyện này sẽ là tiền đề không tốt sau này khi nghệ sĩ cứ phải phập phồng chuyện anti-fan.
Nói cho cùng, nghệ sĩ cũng chỉ là những con người phục vụ cho nhu cầu giải trí của Mập cũng như các bạn thôi!

Tôi khó có con nên không thể cưới

Vì sức khỏe không tốt nên tôi muốn có con trước khi cưới, nhưng cố mãi mà không được. Anh thì cứ chần chừ không muốn cưới.
Hàng đêm, mỗi khi giật mình tỉnh giấc, nước mắt tôi lại rơi. Tôi khóc cho sự ngốc nghếch của mình. Có phải ông trời đang bắt tôi gánh chịu những hậu quả mà tôi đã gây ra trong quá khứ?
Tôi yêu anh khi bước chân vào trong công ty được 6 tháng. Anh hơn tôi mọi thứ, và lại ít hơn tôi 1 tuổi, vì thế khi anh đến với tôi đã có rất nhiều người phản đối. Bỏ qua tất cả, anh vẫn yêu tôi, càng làm tôi tin và yêu anh nhiều hơn. Và cái gì đến cũng phải đến. Tôi đã cho anh tất cả, và rồi tôi đã phải từ bỏ kết quả của tình yêu sau một lần lầm lỡ. Sau đó một thời gian chúng tôi chia tay. Đó có lẽ là sự trả giá cho những bồng bột của tuổi trẻ. Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Ảnh minh họa: Inmagine.
Tôi đã nghĩ mình sẽ chẳng được ai đón nhận nữa. Nhưng rồi số phận cho tôi gặp và yêu anh, người yêu bây giờ. Anh đã biết và bỏ qua tất cả. Chúng tôi đã trải qua bao sóng gió, cứ nghĩ là được hạnh phúc. Nhưng giờ đây tôi mới thấm thía nỗi đau do tôi gây ra. Anh cứ chần chừ không muốn cưới, trong khi tôi đã 26 tuổi rồi.
Tôi nghĩ cho cả 2 nên muốn có con trước, vì sức khoẻ tôi không tốt, anh đã đồng ý. Nhưng cố gắng mãi mà không có. Gần đây tôi thấy anh không còn mặn nồng như trước nữa. Phải chăng anh không còn yêu tôi, khi xung quanh anh có nhiều người tốt hơn cho anh lựa chọn? Tôi nên làm gì? Nếu từ bỏ thì tôi cũng không dám bắt đầu với ai nữa, vì tôi đâu còn giá trị gì để mong hạnh phúc. Nếu tiếp tục để rồi anh lại từ bỏ tôi thì tôi sẽ còn đau gấp bôi. Các bạn cho tôi lời khuyên.
* Mời các bạn độc giả chia sẻ về những kỷ niệm, kinh nghiệm thú vị khi tổ chức đám cưới bằng cách gửi email về địa chỉ cuoihoi@ngoisao.net

Bé Ngốc

Vì sao người Việt thích giả người nước ngoài?

Nhục nhã khi nhà hàng Việt từ chối phục vụ người Việt, nói cười hô hố... chỉ có thể là người Việt!
Mimosa
Trên báo gần đây có đăng một loạt các bài viết liên quan tới thói hư tật xấu của người Việt như: "Nói cười hô hố… chỉ có thể là người Việt!", "Xấu hổ vì tri thức Việt cũng tham ăn tục uống", "Thói hư tật xấu của người Việt ra nước ngoài bị khinh lắm", "Nhục nhã khi nhà hàng Việt từ chối phục vụ người Việt", "Nỗi buồn người Việt phải giả danh thành người Nhật"... Mỗi bài đều có lý luận riêng và đưa ra những thói hư tật xấu mà đại đa số người Việt đều mắc phải.
Cách ứng xử trong nước, trong một môi trường mà những người xung quanh cũng như vậy khiến cho nhiều người Việt không nhận thức được chính thói hư tật xấu của mình. Chỉ cho tới khi họ đặt chân ra nước ngoài, chứng kiến những nền văn minh khác và phát hiện ra sự thật đau lòng rằng khi họ thừa nhận họ là người Việt Nam, họ bị đối xử không công bằng như những người khác, thậm chí là bị "khinh miệt".Ở trong nước, người Việt khi ra đường thì bất chấp luật lệ, phóng nhanh vượt ẩu, xả rác bừa bãi, hồn nhiên chửi tục, nói bậy. Người tốt thì sợ người xấu kiểu "tránh voi chẳng xấu mặt nào" nếu không mang vạ vào thân. Có nhiều vụ tai nạn, đánh nhau mà người qua đường ái ngại, chẳng ai muốn can.
Người Việt vào nhà hàng thì hạch sách, nhiễu nhương, nhậu nhẹt kề cà, say sưa bí tỷ. Uống rượu bia quá chén là vào toa lét xả bừa bãi. Hứng chí lên thì gõ đũa, gõ bát, hát hò tùm lum: "Zô... zô...", những tiếng hô đồng loạt bạn cứ thử vào bất cứ quán nhậu nào cũng có. Vào quán ăn, ăn xong nhìn sang bàn bên cạnh thấy họ cũng vừa ăn xong, họ xì mũi rõ to xong rút giấy ăn lau mũi rồi vứt vào bát. Cái cảm giác ấy chỉ muốn... ôi thôi buông đũa rồi "té".
Nhiều người Việt ra nước ngoài cảm thấy vô cùng xấu hổ khi chứng kiến cách đối xử của người nước ngoài với những người cùng quốc tịch mình ngay cả khi ở trong nước, chính bản thân mình cũng giống như họ. Nhiều người bày tỏ quan điểm cho rằng khi nhận mình là người Việt Nam, họ không được đối xử công bằng như những nước khác, còn khi nói họ là người Hàn hoặc người Nhật thì lại hoàn toàn ngược lại. Tôi có đọc câu chuyện của tiến sĩ Nguyễn Hữu Tuấn chia sẻ về năm câu chuyện liên quan tới tính xấu của người Việt Nam khi ra nước ngoài và thực sự cảm thấy điều đó là đúng. Trên thực tế, việc người nước ngoài nhìn nhận và đánh giá chúng ta không cao cũng là điều dễ hiểu. 

Ảnh: Wallpaperpassion.
Chuyện thứ nhất: "Năm 2002, tôi có mặt trong một đoàn công tác, được đối tác mời đi làm việc tại Hàn Quốc, khách sạn nơi chúng tôi ở là khách sạn 4 sao nằm ở đông nam thủ đô Seoul, tương đối xa, và lại ở thời điểm đấy nên tôi nghĩ chắc không có khách Việt Nam ở đây. Một lần, tôi và anh bạn đi thang máy từ tầng hầm lên tầng 6, nơi phòng chúng tôi ở. Trong thang máy chỉ có hai anh em nên chúng tôi nói chuyện thoải mái, khi cầu thang dừng ở tầng hai, có 4 người khách vào thì chúng tôi không nói chuyện nữa và cứ nghĩ họ là người Trung Quốc.
Trong cầu thang, họ nhìn chúng tôi bằng con mắt không mấy thân thiện mặc dù họ biết chúng tôi nói chuyện bằng Việt. Lên tầng 5, họ ra khỏi thang và nói chuyện với nhau bằng tiếng... Việt. Lúc đó, tôi thực sự ngạc nhiên. Nếu tôi là người vào sau nghe tiếng và biết họ là người Việt thì tôi sẽ hỏi ngay: 'Ơ xin lỗi, các anh đến đây lâu chưa?". Tôi cứ nghĩ mãi không biết tại sao?"
Chuyện thứ hai: "Năm 2004, tôi được cử làm trưởng đoàn đi công tác Thái Lan. Vì đã đi nhiều lần nên tôi dặn anh em rất kỹ, từng chi tiết một: ăn ở, sử dụng thiết bị sinh hoạt... Khi đến khách sạn thì họ bố trí sẵn tôi và anh bạn phiên dịch ở tầng hai, còn anh em trong đoàn ở tầng 17, chúng tôi lên phòng và chờ nhân viên lễ tân mang đồ lên.
Mệt nên ai cũng nằm nghỉ, phiên dịch cũng kịp thông báo cho mọi người cách sử dụng thiết bị, danh sách phòng và điện thoại... Không thấy tạp vụ mang đồ lên nên anh bạn phiên dịch gọi xuống lễ tân nhắc chuyển hành lý lên, họ nói chờ chút ít vì đã chuyển. Chờ mãi không thấy nên chúng tôi đi ăn cơm ở tầng 21, khi gặp mọi người, không thấy ai nói gì, khi xuống dừng ở tầng 17 để anh em ra thì thấy đồ của tôi và anh bạn vứt chỏng trơ ở hành lang, ngay trước cầu thang mà ai cũng biết của ai vì đều ghi cụ thể họ tên. Thật buồn! Chắc họ nghĩ tôi và anh bạn phiên dịch được ưu ái hơn nên "cho mày chết". Nhưng còn buồn hơn là chuyện ăn uống.
Khách sạn phục vụ buffet, tôi cũng dặn anh em rất kỹ: có rất nhiều món ăn và có món không hợp nên hãy đi một vòng tìm hiểu, sau đó lấy dần nếu ăn hết thì lấy tiếp, cực hạn chế để thức ăn thừa. Không! Họ đâu có nghe 'cứ đánh thẳng vào trung tâm', lấy thức ăn bạt mạng. Có ông ăn xong chơi hẳn một đĩa hoa quả to, ba người ăn không hết. "Miếng ăn là miếng nhục", họ đâu có đói khát mà vấn đề là văn hoá. Cái giá trị phi vật thể nó kết tinh từ nghìn năm đọng lại trong mỗi con người Việt.
Một số anh em xấu hổ quá! Tôi tiếp tục nhắc nhở nhưng sau họ vẫn thế, cứ như cái chợ. Thật buồn, sau đó, tôi và một số người đi ăn, cố ngồi thật xa đám người "đồng bào" đó, sợ họ biết mình cùng đoàn. Dù hành động như vậy là không phải nhưng xấu hổ quá, đành vậy. Và tôi chợt nghĩ phải chăng khi ở Hàn Quốc, mấy ông người Việt không muốn chào hỏi làm quen chúng tôi bởi cũng sợ như vậy?".
Ảnh: Tiin.
Chuyện thứ ba: "Năm 2007, Tôi có một chuyến đi công tác tại Đài Loan, trong chuyến tham quan làm việc, đoàn chúng tôi có ghé thăm hồ Nhật Nguyệt, một thắng cảnh đẹp ở miền trung Đài Loan. Sau khi thăm các ngôi chùa, chúng tôi đi vào các cửa hàng mua đồ lưu niệm và đặc sản địa phương. Tôi vào sau và chứng kiến một chị trong đoàn mua nhung hươu của một cô gái bán hàng người Việt, quê ở Sa Đéc. Chúng tôi cũng hơi ngạc nhiên vì chỗ này rất hẻo lánh mà lại gặp người Việt, được nói với nhau bằng thứ tiếng của cha ông.
Cô gái nói chuyện lấy chồng người Đài Loan và bán hàng được 3 năm, cũng nói: 'Em bán hàng ở đây nhưng hầu như không mấy gặp được người Việt nên gặp các anh, các chị quý hoá quá!'. Cô ta có một cô em gái khoảng trên 20 trông rất xinh, mũi cao, mặt trái xoan, có thân hình rất đẹp... cũng bán hàng nên cả đoàn đều xúm vào tán chuyện.
Khi tôi vào, thấy cô chị nói: 'Ở đây em bán 100 USD một lạng nhưng gặp đồng hương, em chỉ lấy giá vốn 70 USD. Sau đó họ thống nhất là 200 USD cho 3 lạng, ai cũng nghĩ đó là thật và tình cảm. Sau đó, hai chị em cô gái bám chặt lấy chị mua hàng, không cho chị tiếp xúc với ai cho đến khi tiễn lên cửa ô tô. Tôi và một số anh em khác sang một số quầy hàng khác, thật ngạc nhiên: nhung hươu đúng hệt như vậy, người bản xứ, họ bán cho chúng tôi 25 USD một lạng, chưa mặc cả.
Tôi vội nhắc anh em: "Tôi và chị ấy đã mua rồi, lên xe đừng nói cho chị ấy biết, không có 'đêm lại không ngủ được'". Có lẽ đến bây giờ chị ấy vẫn tưởng mình mua được nhung "ngoại" giá hợp lý. Biết nói thế nào đây nhỉ? Người Việt như vậy có nhiều không? Đi nhiều tôi biết rất tiếc rằng nó lại không phải là thiểu số.
Chuyện thứ tư: "Khi tôi ở Canada và Mỹ, ra đường liên tục phải chào 'Hi', 'Hello', phải cười, nhiều khi phải giơ tay đáp lễ. Nhất là đi bộ tập thể dục, từ xa họ đã cười, giơ tay chào. Con người nhìn nhau với ánh mắt thân thiện, tôn trọng. Nhưng cái văn hoá đó không thấm vào người Việt dù họ ở nước ngoài ba bốn chục năm. Người Việt gặp nhau vẫn "làm ngơ".
Đi siêu thị, tôi biết người bán hàng và người mua đều là người Việt, họ vừa nói với bạn bè bằng tiếng Việt, thế mà khi mua, bán hàng thì họ nói với nhau bằng tiếng Anh mà thực tế tôi biết trình độ tiếng Anh của họ cũng chỉ để mua hàng thôi, dù đã mấy chục năm ở nước ngoài. Hình như họ sợ mình là người Việt và sợ hơn nữa là quen với người Việt".
Ảnh: Airwingslimo.
Chuyện thứ năm: "Tôi đến các sân bay Mỹ, khi cần thông tin và nếu được đề nghị giúp đỡ, người dân Mỹ rất tận tình, chu đáo. Một lần khi đến Sacramento, cần có điện thoại báo tin cho người bạn đến đón. Tôi đã gặp và làm quen với một chị người Việt. Để làm quen, mặc dù biết xong tôi vẫn giả vờ nói 'xin lỗi chị, bạn tôi đến đón tôi mà tôi không biết chỗ này là chỗ nào, xin hỏi chị chỗ này gọi là gì?'. Mục đích là để chị ấy biết tôi là người Việt, ăn nói lễ phép đàng hoàng.
Chị ta trả lời: 'Chỗ lấy hành lý'. Tôi hỏi tiếp: 'Xin lỗi chị, điện thoại của tôi không roaming nên tôi có thể nhờ chị gọi dùm cho anh bạn đi đón ở đây không?'. Chị ta ngần ngừ, người đi đón chị ta, có lẽ là chồng nói luôn 'không được'. Tôi nói luôn: 'Vâng, xin cảm ơn anh' và hỏi luôn anh bạn người Mỹ đứng đó, anh ta vui vẻ đồng ý ngay, chị ấy nhìn tôi với ánh mắt ngượng nghịu. Sao thế nhỉ? Tại sao người Việt lại đối xử với nhau như vậy nhỉ, có phải văn hoá không? Đúng đấy, nó lại là văn hoá, cái thứ vô hình đẩy nó thấm vào mỗi con người, mỗi dân tộc".
Câu chuyện thứ nhất có vẻ bình thường và không phản ánh nhiều những thói hư, tật xấu của một bộ phận người Việt. Tuy nhiên, những câu chuyện tiếp theo lại đánh trúng vào điểm yếu trong văn hóa của ta. Có lẽ, đã đến lúc một bộ phận người Việt nên nhìn thẳng vào vấn đề và sửa đổi, đồng thời cần phải tuyên truyền, giáo dục, xây dựng nếp sống, văn hóa ứng xử để khi ra nước ngoài không phải tự nhận là người nước ngoài!
Vài nét về blogger:
 Cuộc sống không như ta muốn